Bluey – Truyện tiếng Việt

Bản tiếng Việt miền Nam tự nhiên, dễ đọc thành tiếng cho bé · chia theo từng trang sách

Hồ bơi

Trang 8–9

Đó là một ngày hè nóng ơi là nóng. Bluey muốn biết cả nhà sẽ làm gì hôm nay.

“Chưa làm gì hết cho tới khi hai đứa đánh răng xong nha,” Mẹ nói.

Nhưng Bluey chẳng muốn đánh răng chút nào.

“Ngay cả những việc CHÁN ƠI LÀ CHÁN cũng có thể rất QUAN TRỌNG đó,” Mẹ nói.

Đúng lúc đó, Ba bước vô.

“Mấy đứa ơi! Mình được qua hồ nhà chú Ari bơi nè! Chú Ari đi Bali rồi!” Ba hào hứng nói lớn.

“Yeeee! Hí hí!” hai chị em reo lên.

Trang 10–11

“Nhớ đem đủ đồ đi bơi nha!” Mẹ nhắc.

Nhưng Bluey, Bingo và Ba đã chạy ào ra khỏi nhà, lên xe mất rồi.

“Mẹ khó ghê ha. Lúc nào Mẹ cũng bắt tụi mình làm mấy việc CHÁN PHÈO,” Bluey nói.

“Ừ, cũng đúng,” Ba đồng tình.

Khi đến nhà chú Ari, Bluey nhảy ngay từ xe xuống vỉa hè.

“ÁÁÁ! Nóng quá trời!”

Mặt đường nóng ran, làm chân Bluey rát bỏng.

Mà Bluey với Bingo lại chẳng mang dép xỏ ngón!

“Áuuu!”

“Ííí!”

Trang 12–13

Cuối cùng, Ba phải bế cả hai chị em đi.

“Con là hươu cao cổ nè!” Bluey vui vẻ nói khi ngồi trên vai Bố.

Bluey và Bingo muốn mặc đồ bơi rồi bôi kem chống nắng.

Nhưng Ba đã quên mang chúng theo mất rồi.

“Vậy mình phải ở trong bóng râm với đội nón nha,” Ba nói.

“Nón nào?” Bluey hỏi.

Ồ… Ba cũng quên mũ luôn rồi!

Trang 14–15

Bluey chạy tới cầu nhảy và nhảy ùm xuống hồ bơi.

“Vui quá trời!”

Bingo cũng muốn nhảy xuống.

“Ba ơi, con lấy phao tay được không?” Bingo hỏi.

“Xin lỗi con, Ba không mang theo rồi,” Ba đáp.

Bingo nhìn chiếc mẹy hút đáy hồ đang bò dưới nước.

Nó coi hơi đáng sợ…

Bingo hổng dám xuống hồ nữa.

Trang 16–17

Bluey muốn bơi sang đầu bên kia của hồ.

Nhưng Bluey không thể bơi tới chỗ có nắng.

“Con có bôi kem chống nắng đâu,” Ba nhắc.

Bluey nhìn cái bóng trên mặt đất rồi hỏi:

“Ba ơi, cái bóng sẽ TO DẦN hay NHỎ DẦN vậy?”

“Ờ… chắc chắn là sẽ TO DẦN!” Ba đáp.

Trang 18–19

Ba nhìn lại cái bóng.

“À… ý Ba là nó sẽ NHỎ DẦN.”

Thế là cả ba cứ phải ngồi co ro trong một góc bóng râm bé xíu.

Hồ bơi bỗng hổng còn VUI xíu nào nữa.

Trang 20–21

“Ba ơi, CHÁN QUÁÁÁ!

“Ba ơi, con lạnh rồi!

“Ba ơi, con rét quá!

“Ba ơi, con đói!

“Ba ơi, con sắp chết đói rồi!

“Ba!” “Ba!” “Ba!” “Ba!” “Ba!”

Ba coi như sắp hết pin mất rồi…

Trang 22–23

“Được rồi! Mọi người có thể ngừng gọi ‘Ba ơi!’ một lúc được không?” Ba nói.

Bluey chống tay lên hông:

“Con thấy Ba cũng chán phèo ấy. Mẹ vui hơn Ba nhiều!”

Đúng lúc đó, có một giọng nói quen thuộc vang lên gần hồ bơi.

“Ồ, coi bộ vui dữ ha,” Mẹ nói.

“Mẹ mang những đồ bơi mà mọi người để quên tới đây này.”

“MÁ ƠI!”

“MÁ!”

Hai chị em chạy ùa tới.

Trang 24–25

Mẹ thậm chí còn nhớ mang cả đồ ăn nữa!

Cả nhà ngồi nghỉ và ăn một bữa ngon lành.

Ăn xong, Mẹ giúp Bluey bôi kem chống nắng.

Còn Ba đeo phao tay cho Bingo.

Giờ các bạn nhỏ đã có đủ mọi thứ để đi bơi rồi!

Trang 26–27

Mẹ nhìn Bluey và hỏi:

“Vậy những việc chán chán đôi khi có quan trọng không?”

Bluey mỉm cười.

DẠ CÓ!

Vì đánh răng, mang dép, đội mũ, bôi kem chống nắng, mang phao và chuẩn bị đồ ăn…

…có thể hổng vui bằng nhảy ùm xuống hồ,

nhưng nhờ những việc đó mà cả nhà mới có thể chơi vui thật lâu!

Trang 28–29

Nhờ có kính bơi, cả nhà có thể lặn xuống nước dễ ợt.

Phao tay cũng giúp Bingo tránh xa chiếc mẹy hút đáy hồ đáng sợ.

Nhờ đồ chơi lặn, mọi người còn có thể đi bộ dưới đáy hồ nữa…

…và nhìn thấy đủ thứ thú vị dưới nước.

Trang 30–31

Bluey và Bingo tiếp tục chơi dưới hồ thật vui.

Bluey đeo kính bơi, nhìn xung quanh dưới nước…

…và phát hiện ra biết bao nhiêu thứ hay ho!

Bingo

Trang 32–33

Bluey chuẩn bị sang nhà Chloe để chơi.

“Chơi vui nha chị!” Bingo gọi với theo.

Rồi Bingo quay sang hỏi Mẹ:

“Mẹ chơi với con cho đến khi Bluey về được không?”

Nhưng Mẹ không thể chơi ngay, vì bồn cầu đang có một vấn đề cần sửa.

“Vậy con chơi với ai giờ?” Bingo hỏi.

“Bạn chơi của con là chính con đó, Bingo!” Mẹ trả lời.

“À… đúng ha,” Bingo nói.

Trang 34–35

Trong lúc Mẹ bắt đầu sửa bồn cầu, Bingo đi vô phòng chơi.

Bingo giả vờ làm bác sĩ.

“Tu-tu-tu-ti-đít-ti-đi! Có chuyện gì thế? Ồ! Mình sẽ chơi bác sĩ!”

Bingo gọi: “Bệnh nhân tiếp theo!”

Rồi cô bé nhìn quanh.

“À… ừm… cái này hình như không hoạt động.”

Bingo đi ra ngoài.

“Cái này cũng không hoạt động luôn.”

“À, hóa ra đó chỉ là tấm thảm.”

Trang 36–37

Bingo ra ngoài chơi trò trèo cây, nhưng chân cô bé bị kẹt giữa hai thanh hàng rào.

Mẹ phải chạy tới giúp.

“Con hình như không thể tự chơi được,” Bingo thú nhận.

“Chắc con đang đói đó,” Mẹ nói.

Thế là Bingo đi vô bếp tìm đồ ăn.

“Mâm xôi hay việt quất ta? Chọn cái nào giờ? Hmm…”

Bíp! Bíp!

“Suỵt! Im coi, tủ lạnh. Mình đang suy nghĩ mà!”

Trang 38–39

“Chẹp chẹp…”

“Ngon quá!”

Sau khi ăn xong, Bingo nghĩ:

“Được rồi! Giờ mình hết đói rồi.”

“Mà chơi với ai mới vui ta?”

Bingo thử chơi trốn tìm.

Nhưng rồi cô bé nhận ra… không có ai đi kiếm mình hết.

Bingo nhớ Bluey.

Trang 40–41

Mẹ vẫn chưa thể chơi với Bingo, vì Mẹ còn đang bận sửa bồn cầu.

“Hay là mình cũng cần một vấn đề ha?” Bingo nghĩ.

“Đúng rồi, Bingo!” Mẹ gọi. “Con đâu cần một trò chơi. Con cần một vấn đề để giải quyết!”

Đúng lúc đó, Ba đưa Bluey sang nhà Chloe rồi quay về.

Mẹ hỏi xem Ba có tìm được “vấn đề” gì cho Bingo không.

“Thật ra là có đó,” Ba nói.

“Trên đường sang nhà Chloe, Bluey hỏi Ba mấy con vật có lông, ăn lá, sống ở New Zealand là con gì.”

“Con có biết không, Bingo?”

Trang 42–43

“Con không biết,” Bingo nói.

“Nhưng con biết cách tìm!”

Rồi Bingo chạy vội ra khỏi phòng.

“Cảm ơn nha,” Mẹ nói với Bố.

“Anh sửa giúp em viên gạch này luôn được không?”

Bingo chạy đi lấy một trò ghép hình bản đồ thế giới.

“Con biết mình cần gì để giải câu đố của Ba rồi!”

“Bản đồ thế giới!”

Trang 44–45

Bingo đổ tất cả các mảnh ghép ra sàn.

“Được rồi…”

“Trước tiên, mình sẽ nối các mảnh theo màu.”

“Tất cả mảnh màu xanh ở đây.”

“Còn mảnh màu đỏ ở đây.”

Trong lúc Bingo đang ghép hình, Ba thay viên gạch bị vỡ.

Còn Mẹ vẫn đang loay hoay xem bộ phận nào của bồn cầu phải lắp vào chỗ nào.

Trang 46–47

Cuối cùng…

“Xong rồi!”

Bingo đã ghép xong cả bản đồ thế giới.

“Không phải con này…”

Bingo nhìn từng con vật trên bản đồ.

Rồi cô bé tiếp tục tìm.

Câu trả lời vẫn đang ở đâu đó trên bản đồ… nhưng giờ Bingo đã tự mình tìm cách giải quyết vấn đề rồi.

Trang 48–49

“Đúng rồi, bị thiếu mất New Zealand,” Mẹ nói.

“Á! Cái này bị kẹt rồi!” Ba kêu lên trong lúc vẫn đang sửa bồn cầu.

Không sao đâu! Con sẽ đi tìm nó!” Bingo vẫy đuôi rồi bắt đầu tìm mảnh ghép bị mất.

“New Zealand?”

“New Zealand ơi, cậu ở đâu rồi?”

Bingo suy nghĩ một lúc.

“Con biết rồi! Con có thể làm thông báo tìm đồ bị mất!”

Trang 50–51

Bingo lấy giấy và bút, tự vẽ một tờ thông báo.

Cô bé mang tờ giấy đi quanh nhà rồi dán lên chỗ dễ thấy.

“Ưuuu!”

Bingo tiếp tục đi tìm.

Cuối cùng, cô bé đến chỗ tủ lạnh.

“Chào nha, Tủ lạnh. Mình muốn dán tờ thông báo tìm đồ bị mất này lên bạn. Nếu chịu làm bạn với mình thì kêu ‘bíp’ hai cái nha.”

BÍP! BÍP!

“Cảm ơn nha!”

Trang 52–53

Khi Bluey từ nhà Chloe trở về, Bluey ôm Bingo.

“Bingo, em đang thiếu một mảnh ghép đó!” Bluey nói, tay vẫn cầm tờ thông báo.

“Ừ, mảnh New Zealand đó. Nó ở đâu ta?” Bingo hỏi.

“Ở sau lưng em kìa!” Bluey nói.

“Áaaa! Ha-ha-ha!”

Bingo cười phá lên.

Cô bé đặt mảnh ghép cuối cùng vào bản đồ.

Giờ bức tranh đã hoàn chỉnh.

“Bluey, coi nè!” Bingo gọi.

“Ba ơi! Chim kiwi màu nâu nè!” Bingo reo lên.

Yeah!

Trang 54–55

Và Mẹ cũng sửa xong bồn cầu rồi.

YEAH!

“Cảm ơn Mẹ! Cảm ơn Bingo!”

Bingo và Mẹ cùng đồng thanh:

Không có gì!

Hết câu chuyện Bingo.

Trò đoán ý

Trang 56–57

Bluey, Bingo, Muffin và Socks đang đến thăm một nơi mà các bạn ấy thích lắm…

Nhà Bà!

“Yeee!” cả bọn reo lên.

Nana cho mỗi bạn một que kem nước trái cây.

Bluey thắc mắc tại sao ở nhà Bà thì các bạn được ăn nhiều lắm kem, còn ở nhà mình thì chỉ được ăn một xíu thôi.

Nana vừa định trả lời thì Bingo đã chen vào:

Chơi trò đoán hình đi!

Trang 58–59

“Trò đoán hình là sao?” Muffin hỏi.

“Dễ lắm mà!” Bluey nói khi cả bọn ngồi xuống ghế.

“Đầu tiên mình rút một tấm thẻ, rồi coi trên đó có hình gì.”

Muffin và Socks chưa hiểu hết luật chơi, nhưng Nana sẽ giúp các bạn.

Bluey lấy tấm thẻ đầu tiên ra khỏi hộp.

“Ồ! Con vịt!

Trang 60–61

Bluey bắt đầu diễn con vịt.

Cô bé cong hai tay lại như đôi cánh rồi lạch bạch đi tới đi lui.

Mọi người thi nhau hét đáp án:

Đại bàng!

Gà!

“Gâu gâu!”

Sóc!

Chim ibis!

Cuối cùng Bingo đoán đúng:

CON VỊT!

“Yeee!” tất cả cùng reo.

Trang 62–63

Giờ đến lượt Bingo.

Nhưng Muffin lập tức chộp lấy hộp thẻ.

“Không! Đến lượt con cơ!

Nana nhẹ nhàng nói:

“Muffin, con coi thêm một lượt nữa nha?”

“Dạ, Bà.”

Muffin đồng ý… dù bạn ấy rất muốn được chơi ngay tiếp theo.

Bingo rút một tấm thẻ.

Bạn ấy nhìn vào rồi mỉm cười.

“Ồ, cái này hay đó!”

Trang 64–65

Bingo giơ hai tay lên bên cạnh đầu để diễn tả.

Mọi người đoán:

Hình tròn!

Bánh donut!

Mặt trời!

“Không!” “Không!” “Không!”

Muffin đoán hết lần này đến lần khác nhưng vẫn chưa đúng.

Socks cũng không biết đáp án là gì.

Hai bạn nhỏ cố gắng hết sức.

Trang 66–67

Bluey nhìn một lúc rồi đoán:

“Con biết rồi! Vũ công ba-lê!

“Giỏi lắm, Bluey!”

Socks buồn vì từ nãy đến giờ mình vẫn chưa đoán đúng được câu nào.

Nana nhẹ nhàng ôm Socks.

“Không sao đâu, Socks.”

Trang 68–69

Cuối cùng cũng đến lượt Muffin lấy thẻ.

Muffin rút một tấm…

Trên đó là hình con ếch.

Muffin phụng phịu:

“Con không muốn làm con ếch!”

CON MUỐN LÀM VŨ CÔNG BA-LÊ CƠ!

Bluey nói:

“Muffin, em phải diễn đúng hình trên tấm thẻ chứ.”

Muffin giậm chân:

CON MUỐN DIỄN VŨ CÔNG BA-LÊ CƠ!

Trang 70–71

Nana ghé sát Bluey và thì thầm:

“Mình nhường em nhỏ một chút nha?”

“Dạ, Bà,” Bluey trả lời.

Bluey lấy tấm thẻ vũ công ba-lê và đặt vào hộp.

Nhưng Muffin lại hét lên:

CON CẦN VÁY TUTU NỮA!

Bluey và Bingo bắt đầu lục tìm trong thùng quần áo hóa trang.

Hai chị em tìm đủ thứ đồ…

Và cuối cùng:

TUTU!

Muffin mặc chiếc váy vào.

Nhưng vẫn chưa xong.

CON MUỐN NHẠC BA-LÊ NỮA!” Muffin hét.

Trang 72–73

Cả nhà cùng thở dài.

“Muffiniii…”

Nhưng Nana chợt nghĩ ra một ý.

“Bluey, Bingo, đi theo Bà nào.”

Trong phòng ngủ, Nana cho Bluey và Bingo xem một chiếc hộp nhạc xinh đẹp.

“Chiếc này từng thuộc về bà của Nana đó.”

Bluey và Bingo ngạc nhiên.

“Ủa? Ủa, Nana cũng có bà nữa hả?”

Hai chị em chưa từng nghĩ rằng Bà cũng từng có một người bà.

“bà của Nana là một trong những người bà tuyệt vời nhất mà các con có thể tưởng tượng được.”

Trang 74–75

Mọi người đã sẵn sàng.

Nana mở chiếc hộp nhạc.

Một giai điệu dịu dàng vang lên.

Muffin bắt đầu xoay tròn và nhảy múa trong chiếc váy tutu.

Bạn ấy dang hai tay, xoay người…

…và vui vẻ làm một vũ công ba-lê.

Muffin thích lắm được làm vũ công ba-lê.

Trang 76–77

“Nana ơi, khi Muffin diễn xong, hay là mình chơi kiểu không ai biết mình đang diễn gì nha?” Bingo đề nghị.

“Ý hay đó, Bingo.”

Bluey nháy mắt:

“Chúng ta phải làm sao để các em nhỏ được vui.”

Muffin vẫn đang vui vẻ múa ba-lê ở giữa phòng.

Trang 78–79

“Đố mọi người biết con là gì nè?” Muffin hỏi.

“Ờ…” Bingo nói.

“À…” Bluey nói.

Nana cũng giả vờ suy nghĩ:

“Con có thể là gì ha?”

Rồi Socks hét lên đáp án:

VŨ CÔNG BA-LÊ!

Hết câu chuyện.

Hammerbarn

Trang 80–81

“Căn nhà này như sắp rụng ra từng mảnh rồi!” Mẹ nói khi một tay vịn bị rơi xuống.

“Đó là một thảm họa,” Ba nói.

Bluey nhìn sang Bingo rồi than:

“Ba ơi! Miếng dưa hấu của Bingo đỏ hơn của con. Không công bằng!

Ba trả lời:

“Ừm, cỏ bên kia hàng rào lúc nào nhìn cũng xanh hơn.”

Bluey ngơ ngác:

“Hả? Là sao Ba?”

Trang 82–83

Bỗng có tiếng hàng xóm vọng sang:

“Này, Stripe! Coi nè! Lò nướng pizza mới tinh!

“Tôi vừa mua ở Hammerbarn đó!”

Ba nhìn chằm chằm chiếc lò pizza.

“Đi Hammerbarn thôi!”

Mẹ nhìn sang bãi cỏ xanh mướt nhà hàng xóm rồi nói:

“Ừ, công nhận cỏ bên kia xanh thiệt…”

Cả nhà lên đường đến Hammerbarn.

Ba hỏi một nhân viên:

“Anh bạn, lò pizza bán ở khu nào vậy?”

Người nhân viên chỉ đường lòng vòng qua khu cửa hàng.

Trang 84–85

Mẹ, Bluey và Bingo đi sang khu làm vườn.

Keng! Keng! chiếc xe đẩy chạy qua.

Mẹ đặt một hộp cọc tre vào giữa xe đẩy.

Bluey nhìn rồi nói:

“Bingo, mấy cái này sẽ là nhà của tụi mình nha.”

Bingo hào hứng:

“Được! Đây là sân của em, còn kia là sân của chị.”

Sau đó Mẹ đặt vào xe đẩy hai chú lùn làm vườn.

Bluey ôm một chú:

“Đây là Konsta.”

Bingo ôm chú còn lại:

“Còn đây là Hekuba.”

Bingo nhìn Hekuba rồi nói:

“Ôi, anh có thể làm chồng của em!”

Hekuba dường như sắp phải làm việc ngoài sân…

Nhưng chú lùn bên phía Bluey lại không có cái xẻng nào.

Trang 86–87

Bluey bắt đầu phàn nàn:

“Mẹ ơi! Chồng của Bingo xịn hơn chồng của con!”

Bluey nhìn sang:

“Xin chào, anh chồng mới!”

Mẹ nói:

“Con thử vui với cái mình đang có đi.”

Rồi Mẹ đổi hai chú lùn cho nhau.

Bluey không vui xíu nào.

Trang 88–89

Tiếp theo, Mẹ đặt vào xe đẩy một chiếc xẻng xúc pizza.

“Ồ! Cái này là cho lò pizza của tụi mình!” Bingo reo.

Mẹ đưa chiếc xẻng pizza cho Bingo.

Bluey cũng muốn một cái y hệt.

“Mình đâu cần mua hai cái. Con thử đổi với Bingo coi,” Mẹ nói.

Bluey hỏi:

“Bingo, em đổi chồng của chị lấy cái xẻng pizza của em nha?”

“Thôi, em không đổi đâu,” Bingo trả lời.

“Đổi đi mà, đổi đi!”

Nhưng Bluey vẫn khăng khăng:

“Cái xẻng pizza này là thứ chị luôn luôn muốn có!”

Bingo buồn bã:

“Thôi được…”

Trang 90–91

Mẹ đặt một phiến đá nướng pizza vào xe đẩy.

“Bàn ăn!” Bingo reo lên.

Bluey lại muốn đổi chiếc xẻng pizza của Bingo lấy “bàn ăn”.

“Bingo! Giờ đến lượt chị rồi!”

“Không được!”

Hai chị em giằng co…

Cho đến khi…

RẦM!

Hekuba rơi xuống đất và bị vỡ.

Mẹ nhìn hai chị em.

“Đó, cứ giành qua giành lại vì không chịu vui với cái mình có thì cuối cùng cũng có người bị buồn.”

Bluey đứng im.

Trang 92–93

Mẹ tiếp tục nói:

“Đâu phải lúc nào mình cũng mua đồ mới được.”

“Tại sao ạ?” Bluey hỏi.

“Vì mọi thứ đều tốn tiền. Không có nơi thần kỳ nào mà tất cả đều miễn phí đâu.”

Bingo bỗng gọi:

“Bluey! Coi kìa…”

Trang 94–95

Hai chị em đứng trước một bức tường đầy những ô màu sắc.

“Nhưng tụi mình đâu cần mua mấy cái này!” Bingo reo lên.

Bluey hỏi:

“Những cái này miễn phí hả Mẹ?”

Mẹ trả lời:

“Ừ. Miễn phí đó.

Hai chị em nhìn bức tường màu sắc đầy thích thú.

Trang 96–97

Giờ Bluey và Bingo đã có đủ mọi thứ mình cần.

Ở “nhà” của Bluey có một hồ bơi, còn sân nhà Bingo thì được lát đá.

Bluey nhìn quanh rồi nói:

“Có tuyệt không khi mình có mọi thứ mình muốn?”

“Ừ, đã thiệt!” Bingo đáp.

Mẹ nói:

“Ừm… miễn là hai đứa đừng quen được chiều kiểu này hoài nha.”

Bluey chỉ Mẹ rồi nói:

“Đó! Chính Mẹ là người vừa nói tụi con không thể có mọi thứ mình muốn đó!”

Đột nhiên xe đẩy dừng lại.

Bingo hỏi:

“Ơ, ở đây có tiếng bíp bíp gì vậy?”

Hai chị em nhìn sang quầy thanh toán.

“À! Chúng ta đang ở quầy tính tiền!”

Trang 98–99

Bingo nhìn quanh thì thấy một nhân viên cửa hàng đang cầm món đồ của mình.

“Không! Đừng lấy bàn ăn của con!” Bingo kêu lên.

Bluey cũng hoảng hốt:

Konsta!

“Cô ấy lấy mất chồng của con!” Bluey hét.

Mẹ trấn an:

“Bluey, không sao đâu.”

Nhưng Bluey và Bingo buồn lắm khi phải chia tay những món đồ mà hai chị em vừa tưởng tượng thành cả một thế giới.

Mẹ nói:

“Vì đâu có gì tồn tại hoài mãi.”

Nhân viên cửa hàng hỏi:

“Hai cháu có muốn thử mẹy quét mã không?”

“Tất nhiên rồi!” Bluey đáp ngay.

Bingo hỏi:

“Con thử nữa được hông?”

Bluey đưa mẹy cho em:

“Ừ, em cầm đi.”

Trang 100–101

Buổi tối, Ba nướng pizza giăm bông và dứa bằng chiếc lò pizza mới tinh.

“Cả nhà sẵn sàng ăn chiếc pizza ngon nhất lịch sử chưa?” Ba hỏi đầy tự hào.

Mẹ lẩm bẩm:

“Để xem đã…”

Ta-da!

Chiếc pizza được mang ra.

Ba nhìn nó rồi nói:

“Ờm… coi hơi lộn xộn ha.”

Mẹ cười:

“Không, nó coi đáng yêu đó chứ!”

Bluey nhìn phần pizza của Bingo rồi nói:

“Này! Miếng của em to hơn của chị!”

Nhưng rồi Bluey dừng lại.

“À… thôi, không sao.”

Bluey đã nhớ lại bài học hôm nay.

Ba chìa một miếng pizza qua hàng rào cho bố của Lucky:

“Nè, ăn thử miếng này đi! Giăm bông với thơm!”

Người hàng xóm vui vẻ đáp:

“Ôi ngon! Đổi lại tui cho ông miếng pizza nhiều thịt nè!”

Trang 102–103

Mẹ cắn thử pizza rồi reo lên:

“Trời ơi!”

Ngon thật đó!

Cả nhà cùng ăn pizza trong sân.

Ba cũng mang một miếng sang cho hàng xóm.

“Hammerbarn cũng được ghê.”

Và thế là…

Hammerbarn: cũng khá tuyệt.

Hết câu chuyện Hammerbarn.

Mẹy đánh chữ

Trang 104–105

Ở trường, Bluey đang chơi làm nhà văn.

Chloe chạy tới nói:

“Calypso sắp kể chuyện đó!”

Tất cả các bạn ngồi xuống nghe.

Snickers đã cố gắng nhiều lắm.

Và rồi…

ỐI!

Trang 106–107

Calypso bắt đầu kể:

“Ngày xửa ngày xưa, có một ông chó già.

Chú ngồi bên đường, trên một chiếc rương, tay giữ thật chặt chiếc rương.

Một hôm, có một chú lùn đi ngang qua và hỏi:

‘Ông có bao giờ mở chiếc rương đó ra xem bên trong có gì không?’”

Chú chó già đáp:

“Không. Tất nhiên là không có gì đâu.

Nó trống trơn mà!

Winton tiến lại ngồi sát bên Coco.

Coco coi hơi khó chịu.

Winton đúng là hơi… xâm phạm khoảng riêng tư.

Trang 108–109

Calypso kể tiếp:

“Nhưng chú lùn cứ nhất quyết yêu cầu chú chó già mở chiếc rương.

Và khi chú chó mở ra…

thì bên trong đầy ắp bánh kẹo!

Bluey không thích cái kết đó lắm.

Cô bé quyết định sẽ tự viết lại câu chuyện với một cái kết hay hơn.

Nhưng khi Bluey và Chloe quay lại chỗ đặt mẹy đánh chữ…

Mẹy đánh chữ biến mất tiêu rồi!

“Ơ? Mẹy đánh chữ đâu rồi?”

Bluey nói:

“Mình sẽ đi tìm Calypso.

Mình không thể làm nhà văn nếu không có mẹy đánh chữ!”

Trang 110–111

Bluey đi tìm Calypso và gặp Snickers đang buồn.

“Có chuyện gì vậy, Snickers?”

Snickers nói:

“Mọi người khác đều biết ngồi yên, chỉ có mình là không.”

Bluey trả lời:

“Nhưng cậu là chó dachshund mà.

Cậu dài hơn người khác… vì cậu dài hơn.”

Snickers càu nhàu:

“Làm dachshund phiền ghê!”

Bluey đề nghị Snickers đi cùng mình tìm Calypso.

Có lẽ việc đó sẽ giúp cả hai.

Trên đường đi, họ gặp Winton.

Bluey hỏi:

“Này Winton, có chuyện gì vậy?”

Winton buồn bã:

“Ai cũng chạy khỏi mình hết.”

Bluey nói:

“Vậy đi nói chuyện với Calypso thử đi. Biết đâu cô ấy giúp được.”

“Được,” Winton nói.

“Mình đi cùng các cậu.”

Thế là ba người bạn cùng lên đường.

Trang 112–113

Bỗng họ gặp nhóm Terrier.

Các bạn Terrier đang chơi một trò chơi.

“Ê! Tụi mình bắn tên nè!” các Terrier hét lên.

Bluey, Snickers và Winton không chịu ngã xuống.

Snickers nói:

“Nhưng chỉ là chơi giả vờ thôi mà!”

Một bạn Terrier hỏi:

“Thế các cậu có thể giả vờ là tên của tụi mình bắn trúng không?”

Trang 114–115

Bluey nói:

“Được thôi.”

Rồi cô bé hét với Snickers và Winton:

NÉ TÊN RA!

Cả ba chạy trốn những mũi tên tưởng tượng.

Bluey vừa chạy vừa chỉ đường:

“Snickers! Chạy vòng ra sau mấy cái cây kia!

Khi cậu tới sườn đồi thì… cậu biết phải làm gì rồi đó!”

Trang 116–117

Snickers len lỏi giữa những thân cây nhỏ.

Các Terrier chạy đi tìm.

Nhờ thân hình dài và mảnh, Snickers có thể nấp sau những thân cây rất tốt.

Một Terrier nhìn quanh:

“Chúng nó vừa ở đây mà!

Cậu trốn đâu rồi?”

Snickers núp im thin thít phía sau một thân cây.

Lần này, chính cơ thể “dài ngoằng” mà cậu từng thấy phiền… lại trở thành lợi thế.

Trang 118–119

Trong lúc đó, Bluey nghĩ ra cách giúp Winton đánh lạc hướng một Terrier khác.

Bluey nói:

“Hỏi cậu ấy một câu gì đó đi.

Rồi cậu ấy sẽ bỏ đi.”

Snickers ngạc nhiên:

“Tại sao hỏi một câu thì cậu ấy lại bỏ đi?”

Bluey giải thích:

“Vì cậu đang đứng quá sát người ta.

Như thế là xâm phạm khoảng riêng tư.”

Winton tiến lại thật gần một Terrier.

“Cậu có ăn đồ không chứa gluten không?”

Terrier lùi lại.

Winton lại tiến tới:

“Này, cậu có ăn gluten không?”

Terrier tiếp tục lùi.

“Xa hơn chút đi, Winton!”

Winton vẫn hỏi:

“Thế… cậu có ăn gluten không?”

“Aaaa!”

Terrier chạy mất.

Có tác dụng thật!

Trang 120–121

Cuối cùng, một Terrier khác dồn Bluey và Winton vào góc.

Nhưng Winton chợt có ý tưởng.

“Dùng khiên đi!” Winton nói và đưa cho Bluey một chiếc khiên tưởng tượng.

“Được!” Bluey đáp.

“Đi thôi!”

Terrier bắn những “mũi tên” tưởng tượng về phía họ.

Boing! Ping! Boing! Ping!

Những mũi tên bật ngược lại.

Bluey và Winton trốn thoát… và còn làm các Terrier hoảng hốt chạy đi nữa!

Cả nhóm đã phát hiện ra rằng những điều họ từng nghĩ là “rắc rối” của mình… đôi khi lại chính là thứ giúp họ giải quyết vấn đề.

Trang 122–123

Bluey và Winton chạy lên đồi.

Nhưng các Terrier vẫn đang đuổi sát phía sau!

Bluey hét:

“Snickers! Giờ!

Snickers lập tức nằm xuống và cuộn người lăn xuống dốc.

Lăn kiểu xúc xích!

Các Terrier bị hất văng sang hai bên.

“Làm dachshund đã thiệt!” Snickers reo lên.

Bluey và Winton vui mừng:

“Yeah! Giỏi lắm, Snickers!”

Rồi Bluey cười:

“Này Winton, coi kìa!”

Winton đã không còn đứng sát rạt người khác nữa.

Winton reo lên:

“Mình hết đứng sát rạt người ta rồi!”

Trang 124–125

Cuối cùng Bluey cũng tìm được Calypso.

Bluey hỏi:

“Cô có biết mẹy đánh chữ thật của con ở đâu không?”

Calypso đáp:

“Ờ… chắc nó đâu đó quanh đây thôi.”

Rồi Calypso hỏi:

“Bluey, lúc nãy con làm cách nào để thắng các Terrier vậy?”

Bluey đáp:

“Con có một cái khiên!”

“Đây này! Ting, ting!

Calypso mỉm cười:

“Ồ, một cái khiên rất đẹp.”

“Thế còn mẹy đánh chữ thì sao? Nếu cô bảo con cho cô xem chiếc mẹy đánh chữ, con sẽ làm thế nào?”

Bluey hiểu ra.

Cô bé bắt đầu giả vờ gõ trên một chiếc mẹy đánh chữ tưởng tượng:

Tách tách tách… ting!

Calypso nói:

“Mẹy đánh chữ xịn ghê ha?”

“Cảm ơn cô, Calypso!” Bluey nói.

“Con đi viết truyện của con đây!”

Trang 126–127

Đó là một chiếc mẹy đánh chữ rất tuyệt.

Và Bluey nhận ra rằng…

cô bé luôn có nó bên mình.

Chỉ cần dùng trí tưởng tượng thôi.

Hết câu chuyện Mẹy đánh chữ.

Cuộc đua của các em bé

Trang 128–129

Bluey, Bingo và Mẹ đang ở sân chơi.

Bluey muốn biết liệu mình có leo giỏi hơn Bingo không.

Mẹ nói:

“Con lớn hơn em hai tuổi lận mà.”

Bluey vẫn muốn so sánh.

Trang 130–131

Bluey hỏi:

“Con có giỏi hơn Judo không?”

Mẹ đáp:

“Bluey, đừng đem mình ra so với người khác.”

Bluey ngạc nhiên:

“Ủa? Sao vậy Mẹ?”

Mẹ mỉm cười:

“Lại đây nào.”

“Mẹ kể con nghe hồi con còn là em bé chưa ta?”

Mọi chuyện bắt đầu… khi Bluey còn là một em bé tí xíu.

Trang 132–133

Mẹ kể:

“Hồi còn rất nhỏ, con đã học lăn người sớm lắm.”

“Bluey biết lăn rồi nè!” Mẹ từng reo lên.

Thông thường, các em bé phải lớn hơn một xíu mới biết lăn.

Bluey đúng là học rất sớm.

Trang 134–135

Bluey hỏi:

“Hồi đó Mẹ có tự hào về con không?”

Mẹ đáp:

“Có chứ!”

“Thậm chí có lẽ… Mẹ còn hơi tự hào quá mức nữa.”

Mẹ và một người mẹ khác ngồi uống trà.

Người kia ngạc nhiên:

“Trời ơi, chị chưa thấy em bé nào biết lăn sớm vậy luôn!”

Mẹ cười:

“Ừ, con bé giỏi ghê.”

Trang 136–137

Nhưng sau đó…

Mẹ gặp một người mẹ khác và em bé Judo.

Judo đã biết ngồi mà hổng cần ai đỡ.

Mọi người trầm trồ:

“Trời ơi! Bé xíu vậy mà ngồi được rồi!”

Mẹ Bluey hơi lo.

Bluey nói:

“Nhưng vậy là đang đua mà!”

Bingo hào hứng:

Cuộc đua em bé!

Trang 138–139

Mẹ kể tiếp:

“Mẹ không biết chuyện gì đang xảy ra nữa.”

“Mẹ cứ ráng hết sức để tập con ngồi.”

“Nào Bluey! Ngồi lên coi!”

“Con làm được!”

Và rồi…

“Được rồi… Bluey ngồi được rồi!

Nhưng trong lúc Bluey đang tập ngồi… Judo đã bắt đầu .

Bingo nói:

“Judo lại thắng chị nữa rồi!”

Trang 140–141

Bluey hỏi:

“Thế Mẹ làm gì?”

Mẹ đáp:

“Mẹ đã cố gắng hết sức.”

Mẹ khuyến khích Bluey:

“Nào Bluey, bò lại đây!”

“Con làm được! Con làm được!”

Nhưng Bluey lại… lăn sang một bên, rồi lăn tiếp, rồi lăn thêm vòng nữa.

Bluey hỏi:

“Con có bò không?”

Mẹ cười:

“Không hẳn…”

Bluey lại hỏi:

“Thế tại sao con cứ lăn vậy?”

Mẹ đáp:

“Mẹ cũng không biết nữa, con à.”

“Hồi đó đâu có sách hướng dẫn cho từng em bé.”

Và đó chính là điều Mẹ đang muốn Bluey hiểu:

mỗi em bé phát triển theo cách riêng của mình, vào thời điểm riêng của mình.

Trang 142–143

Mẹ kể:

“Bác sĩ bảo rằng không có gì phải lo cả.”

“Có những em bé biết lăn trước khi biết đi.”

Nhưng Mẹ vẫn chưa thật sự yên tâm.

“Nhưng Mẹ không tin!”

Ở nhà, Mẹ ngồi đọc sách về em bé.

Từ ngoài cửa, Ba đang bế Bluey bé xíu và hát ru:

“À ơi… à ơi…”

Trang 144–145

Mẹ và Ba tiếp tục tập cho Bluey.

Mẹ nói:

“Bọn Mẹ cố chỉ cho con cách .”

Bluey nhìn Mẹ rồi chống hai tay xuống đất.

“Ồ, bò vui thật đó…”

Nhưng rồi Bluey lại nghĩ:

“…nhưng lăn nhanh hơn bò!”

Bluey hỏi:

“Thế con có bò không?”

Mẹ bật cười:

“Không hẳn.”

“Con là một em bé lết bằng mông.”

Thay vì bò bằng tay và đầu gối, Bluey cứ ngồi rồi dùng chân và mông để nhích đi.

Trang 146–147

Trong khi Bluey vẫn đang ngồi lết…

Judo đã bắt đầu đứng lên với sự trợ giúp.

Mẹ kể:

“Thường thì sau đó sẽ là biết đi.”

Bingo nói:

“Vậy chị đâu có thắng cuộc đua em bé.”

Mẹ mỉm cười.

Không, Bluey chưa thắng gì cả.

Nhưng đó cũng hổng phải điều quan trọng.

Trang 148–149

Mẹ kể tiếp:

“Mẹ vẫn cứ ráng hoài…”

Bingo hỏi:

“Chị ấy có bò không?”

Mẹ đáp:

“Có…”

Nhưng là kiểu bò ngược!

Bluey chống tay xuống đất rồi cứ thế bò lùi:

“Lùi lại!”

Càng cố đi tới, Bluey lại càng đi ngược ra xa.

Trang 150–151

“Làm kiểu nào cũng không ăn thua…” Mẹ nói.

Trong lúc đó…

Judo đã biết đi.

“Ồ! Judo biết đi rồi!”

Vậy là Judo đã “thắng cuộc đua của các em bé”.

Bluey hỏi:

“Mẹ có giận con vì con không thắng cuộc đua không?”

Mẹ đáp:

“Không đâu con. yêu.”

“Lúc đó ai cũng đang học hết mà.”

“Chỉ là lúc ấy Mẹ cứ cảm thấy như mình đang làm mọi thứ sai hết.”

Trang 152–153

Rồi một ngày nọ, mẹ của Coco đến chơi.

Mẹ kể:

“Bọn Mẹ nói chuyện một lúc, rồi cô ấy cho Mẹ xem một bức ảnh.”

Trong ảnh là cả một gia đình đông thật đông.

Mẹ ngạc nhiên:

“Đây đều là con của chị sao? Em cứ tưởng Coco là con đầu lòng.”

Mẹ của Coco đáp:

“Đúng rồi.”

“Và để chị kể em nghe một điều…”

Trang 154–155

Mẹ của Coco nhìn Mẹ và nói:

Bạn làm tốt lắm rồi đó.

Bingo hỏi:

“Mẹ khóc vì vui hả?”

Mẹ đáp:

“Ừ, đúng vậy, con yêu.”

Từ ngày hôm đó, Mẹ thôi so sánh Bluey với những em bé khác.

Mẹ chỉ để Bluey phát triển theo cách của riêng mình.

Bluey và Bingo vui vẻ chơi “cuộc đua em bé”.

“Uuuu! Bluey thắng!”

Nhưng giờ đó chỉ là một trò chơi.

Trang 156–157

Bingo hỏi:

“Thế cuối cùng Bluey có biết đi không?”

Mẹ đáp:

“Có chứ, con yêu.”

“Thật ra là ngay trong bếp.”

Bluey bé xíu đứng dậy… rồi bước từng bước nhỏ về phía Mẹ.

Bluey hỏi:

“Sao tự nhiên con lại chịu đi ngay trong bếp vậy Mẹ?”

Mẹ cười:

“Mẹ cũng không biết nữa, con à.”

Trang 158

Mẹ nói:

“Có lẽ con đã nhìn thấy thứ gì đó mà con rất muốn.”

Bluey bé xíu nhìn về phía Mẹ…

và bước tới.

❤️

Hết · Bản dịch được trình bày lại theo từng trang để đọc dễ trên điện thoại.