Hôm nay, các bạn nhỏ trong trường tiểu học được ngủ lại trường cùng nhau.
Mọi người sẽ ngủ trong phòng thể dục.
– Con chẳng thích chút nào đâu! – Miika thở dài.
Pekko bật cười.
– Em sợ con ma trong trường à?
Pekko là anh trai của Miika. Pekko đã chín tuổi rồi.
Hai anh em cứ hay chí chóe với nhau.
Miika và con ma trong trường
Bản tiếng Việt dễ đọc cho bé 4 tuổi · Đã sắp theo thứ tự tên file IMG_3535 → IMG_3557
🌙 Buổi ngủ lại ở trường
IMG_3535.jpeg
– Trường mình làm gì có ma! – Miika khịt mũi.
Trong phòng thể dục rất náo nhiệt. Các bạn nhỏ trải túi ngủ ra khắp nơi. Thầy giáo cũng có một chiếc túi ngủ.
Khi mọi người đã yên vị, thầy giáo tắt đèn.
Miika liếc nhìn Pekko và Tomi. Tomi là bạn thân nhất của Pekko.
Tomi kéo một thứ nhầy nhầy màu xanh lá cây ra rồi cười tinh nghịch.
Trong phòng thể dục rất náo nhiệt. Các bạn nhỏ trải túi ngủ ra khắp nơi. Thầy giáo cũng có một chiếc túi ngủ.
Khi mọi người đã yên vị, thầy giáo tắt đèn.
Miika liếc nhìn Pekko và Tomi. Tomi là bạn thân nhất của Pekko.
Tomi kéo một thứ nhầy nhầy màu xanh lá cây ra rồi cười tinh nghịch.
IMG_3536.jpeg
Thầy giáo soi đèn pin lên mặt rồi đọc truyện.
Trong truyện có một con ma dùng chất nhầy để bắt trẻ con.
Câu chuyện đáng sợ ơi là đáng sợ! Nhưng Pekko và Tomi chỉ ngồi cạnh nhau cười khúc khích.
Đồng hồ sắp điểm nửa đêm. Đến giờ đi ngủ rồi.
Pekko ghé sang Miika và thì thầm:
– Cẩn thận nhé, đừng để con ma trong trường dọa em đấy!
Trong truyện có một con ma dùng chất nhầy để bắt trẻ con.
Câu chuyện đáng sợ ơi là đáng sợ! Nhưng Pekko và Tomi chỉ ngồi cạnh nhau cười khúc khích.
Đồng hồ sắp điểm nửa đêm. Đến giờ đi ngủ rồi.
Pekko ghé sang Miika và thì thầm:
– Cẩn thận nhé, đừng để con ma trong trường dọa em đấy!
IMG_3537.jpeg
– Hê hê! – Miika đáp.
– Cứ chờ mà xem! – Pekko nói. – Nó màu xanh và nhớp nháp. Giống hệt cục nhầy này này! Và nó sống dưới tầng hầm!
Miika nghĩ Pekko và Tomi thật đáng ghét.
Nhưng thật ra Miika cũng hơi sợ. Khi đèn tắt, Miika chui sâu vào trong túi ngủ.
Câu chuyện ma của thầy giáo cứ quay vòng vòng trong đầu cậu.
Với lại… Miika đã uống hơi nhiều nước trái cây.
– Cứ chờ mà xem! – Pekko nói. – Nó màu xanh và nhớp nháp. Giống hệt cục nhầy này này! Và nó sống dưới tầng hầm!
Miika nghĩ Pekko và Tomi thật đáng ghét.
Nhưng thật ra Miika cũng hơi sợ. Khi đèn tắt, Miika chui sâu vào trong túi ngủ.
Câu chuyện ma của thầy giáo cứ quay vòng vòng trong đầu cậu.
Với lại… Miika đã uống hơi nhiều nước trái cây.
IMG_3538.jpeg
🔦 Hành lang trường học lúc nửa đêm
Miika bật đèn pin. Mọi người khác đều đã ngủ.
Nhưng Miika cần đi vệ sinh.
Trong bóng tối thế này thì nhà vệ sinh ở đâu nhỉ?
Miika đứng dậy và đi đến cửa phòng thể dục. Cậu ấn tay nắm cửa rồi bước ra hành lang tối om.
Ban đêm, ngôi trường trông khác hẳn. Ánh trăng chiếu qua cửa sổ. Ngoài ra thì… tối thui!
Nhưng Miika cần đi vệ sinh.
Trong bóng tối thế này thì nhà vệ sinh ở đâu nhỉ?
Miika đứng dậy và đi đến cửa phòng thể dục. Cậu ấn tay nắm cửa rồi bước ra hành lang tối om.
Ban đêm, ngôi trường trông khác hẳn. Ánh trăng chiếu qua cửa sổ. Ngoài ra thì… tối thui!
IMG_3539.jpeg
Miika tìm công tắc đèn, nhưng tìm mãi chẳng thấy. Thôi thì chỉ còn cách dùng đèn pin vậy.
Bỗng… RẦM!
Một cánh cửa phía sau Miika đóng sầm lại. Tiếng động vang khắp hành lang.
Miika đứng cứng đờ.
– Cái gì thế?
– Có ai không? – Miika khẽ gọi.
Không ai trả lời.
Bỗng… RẦM!
Một cánh cửa phía sau Miika đóng sầm lại. Tiếng động vang khắp hành lang.
Miika đứng cứng đờ.
– Cái gì thế?
– Có ai không? – Miika khẽ gọi.
Không ai trả lời.
IMG_3540.jpeg
Hay thật sự có ma?
– Không đời nào! – Miika nghĩ.
Có phải ai đó đang trêu mình không? Có khi là Tomi và Pekko? Hay là thầy giáo?
Miika nói vào bóng tối:
– Pekko! Tomi! Đừng có trốn nữa! Em biết là hai người đấy!
Bỗng có tiếng sột soạt!
Miika lập tức chiếu đèn pin về phía góc hành lang.
– Bắt được rồi nhé!
Nhưng… không có ai cả.
– Không đời nào! – Miika nghĩ.
Có phải ai đó đang trêu mình không? Có khi là Tomi và Pekko? Hay là thầy giáo?
Miika nói vào bóng tối:
– Pekko! Tomi! Đừng có trốn nữa! Em biết là hai người đấy!
Bỗng có tiếng sột soạt!
Miika lập tức chiếu đèn pin về phía góc hành lang.
– Bắt được rồi nhé!
Nhưng… không có ai cả.
IMG_3541.jpeg
Miika đi đến gần phòng giáo viên.
Bỗng cánh cửa đóng lại ngay trước mặt cậu.
– À, hóa ra là thầy giáo! – Miika nghĩ.
Cậu nhẹ nhàng mở cửa. Nhưng phòng giáo viên trống không.
Đúng lúc đó, Miika nghe thấy một tiếng nhóp nhép, nhầy nhụa.
Cậu nhớ lại lời Pekko: Con ma trong trường màu xanh… và nhớp nháp!
Bỗng cánh cửa đóng lại ngay trước mặt cậu.
– À, hóa ra là thầy giáo! – Miika nghĩ.
Cậu nhẹ nhàng mở cửa. Nhưng phòng giáo viên trống không.
Đúng lúc đó, Miika nghe thấy một tiếng nhóp nhép, nhầy nhụa.
Cậu nhớ lại lời Pekko: Con ma trong trường màu xanh… và nhớp nháp!
IMG_3542.jpeg
Giờ thì quay lại cũng chẳng ích gì. Nhà vệ sinh ở ngay sau góc kia thôi.
Miika lấy hết can đảm đi tiếp. Những tiếng bẹp… bẹp… nhầy nhụa cứ càng lúc càng gần.
Miika thử mở cửa nhà vệ sinh nam.
Khóa rồi!
Trên cửa có một tấm biển:
KHÔNG ĐƯỢC VÀO!
Tạm thời hãy sử dụng nhà vệ sinh ở tầng hầm.
Miika lấy hết can đảm đi tiếp. Những tiếng bẹp… bẹp… nhầy nhụa cứ càng lúc càng gần.
Miika thử mở cửa nhà vệ sinh nam.
Khóa rồi!
Trên cửa có một tấm biển:
KHÔNG ĐƯỢC VÀO!
Tạm thời hãy sử dụng nhà vệ sinh ở tầng hầm.
IMG_3543.jpeg
Tim Miika như nhảy lên tận cổ.
Tầng hầm sao…?
Pekko đã nói rằng con ma trong trường sống ở đó!
Miika cố lấy hết can đảm. Cậu bước xuống cầu thang tầng hầm từng bước thật chắc chắn.
– Mình sẽ tìm ra xem ai đang giở trò! – Miika nghĩ.
Nhưng thật ra… cậu sợ lắm.
Tầng hầm sao…?
Pekko đã nói rằng con ma trong trường sống ở đó!
Miika cố lấy hết can đảm. Cậu bước xuống cầu thang tầng hầm từng bước thật chắc chắn.
– Mình sẽ tìm ra xem ai đang giở trò! – Miika nghĩ.
Nhưng thật ra… cậu sợ lắm.
IMG_3544.jpeg
👻 Một tiếng “bẹp” nhầy nhụa
Tầng hầm là một nơi hoàn toàn xa lạ với Miika.
Cậu đi mò mẫm rồi mở cánh cửa đầu tiên bên phải. Cánh cửa dẫn vào một căn phòng rất lớn.
Ánh đèn pin quét qua sàn nhà và các bức tường. Trên tường treo đầy nồi và chảo.
– Ồ… – Miika lẩm bẩm. – Đây là nhà bếp của trường!
Cậu đi mò mẫm rồi mở cánh cửa đầu tiên bên phải. Cánh cửa dẫn vào một căn phòng rất lớn.
Ánh đèn pin quét qua sàn nhà và các bức tường. Trên tường treo đầy nồi và chảo.
– Ồ… – Miika lẩm bẩm. – Đây là nhà bếp của trường!
IMG_3545.jpeg
Miika đang định quay lại thì… một bóng trắng bỗng lơ lửng ngay trước mặt!
Nó có hai con mắt đen to tròn.
– Húuuuuuu! – cái bóng rên lên.
Ma trong trường!
Miika sợ đến mức đánh rơi cả đèn pin. Căn bếp chìm vào bóng tối đen kịt.
Nó có hai con mắt đen to tròn.
– Húuuuuuu! – cái bóng rên lên.
Ma trong trường!
Miika sợ đến mức đánh rơi cả đèn pin. Căn bếp chìm vào bóng tối đen kịt.
IMG_3546.jpeg
– Pekko! Tomi! – Miika hét lên. – Hai người ở đó đúng không?
Cậu nhìn chằm chằm vào bóng tối.
– Hay là thầy giáo đấy? Con biết đây chỉ là trò đùa thôi!
Không có tiếng trả lời.
Miika cúi xuống.
– Ơ… cái gì ở trên sàn thế này?
Một vệt nhầy nhầy màu xanh lá cây! Có phải Pekko và Tomi để lại không?
Cậu nhìn chằm chằm vào bóng tối.
– Hay là thầy giáo đấy? Con biết đây chỉ là trò đùa thôi!
Không có tiếng trả lời.
Miika cúi xuống.
– Ơ… cái gì ở trên sàn thế này?
Một vệt nhầy nhầy màu xanh lá cây! Có phải Pekko và Tomi để lại không?
IMG_3547.jpeg
Keng! Keng!
– Ái! – Miika kêu lên rồi ngã xuống sàn.
Miika vừa va phải cái gì vậy?
Đúng lúc đó… BẸP!
Một thứ lạnh ngắt rơi thẳng xuống đầu Miika.
Đó là chất nhầy! Một cục chất nhầy xanh to đùng, dính dính, nhớp nhớp!
– Ái! – Miika kêu lên rồi ngã xuống sàn.
Miika vừa va phải cái gì vậy?
Đúng lúc đó… BẸP!
Một thứ lạnh ngắt rơi thẳng xuống đầu Miika.
Đó là chất nhầy! Một cục chất nhầy xanh to đùng, dính dính, nhớp nhớp!
IMG_3548.jpeg
– Cứu với! – Miika hét lên.
Chất nhầy lạnh ngắt chảy xuống cả áo ngủ.
Bây giờ Miika tin rằng con ma trong trường là có thật!
Đúng lúc đó, đèn bật sáng.
– Ha ha ha! – có người cười lớn. – Thành công rồi!
Miika nhìn quanh.
Chất nhầy lạnh ngắt chảy xuống cả áo ngủ.
Bây giờ Miika tin rằng con ma trong trường là có thật!
Đúng lúc đó, đèn bật sáng.
– Ha ha ha! – có người cười lớn. – Thành công rồi!
Miika nhìn quanh.
IMG_3549.jpeg
Cái bóng trắng biến mất. Thay vào đó là một cậu bé khoác tấm ga trắng trên vai.
Pekko!
Tomi đang đứng ngay bên cạnh.
Pekko cười khúc khích:
– Em có nhận ra thứ vừa rơi xuống cổ mình không?
Miika nhìn hai bàn tay. Dính đầy chất nhầy màu xanh.
Nhưng trong chất nhầy còn có cả… những miếng táo!
Miika chợt hiểu ra.
Pekko!
Tomi đang đứng ngay bên cạnh.
Pekko cười khúc khích:
– Em có nhận ra thứ vừa rơi xuống cổ mình không?
Miika nhìn hai bàn tay. Dính đầy chất nhầy màu xanh.
Nhưng trong chất nhầy còn có cả… những miếng táo!
Miika chợt hiểu ra.
IMG_3550.jpeg
– Đây là… thạch rau câu!
Miika đã va phải chiếc xe đẩy thức ăn. Một đĩa thạch bị lật nhào… rồi úp thẳng lên đầu Miika!
Pekko cười phá lên:
– Em tưởng đó là ma thật à?
Miika tức muốn xì khói. Cậu quyết định quay trở lại tầng trên.
Cậu không muốn ở lại căn bếp với Pekko và Tomi thêm một giây nào nữa.
Miika đã va phải chiếc xe đẩy thức ăn. Một đĩa thạch bị lật nhào… rồi úp thẳng lên đầu Miika!
Pekko cười phá lên:
– Em tưởng đó là ma thật à?
Miika tức muốn xì khói. Cậu quyết định quay trở lại tầng trên.
Cậu không muốn ở lại căn bếp với Pekko và Tomi thêm một giây nào nữa.
IMG_3551.jpeg
😨 Nhưng rồi…
Bỗng một luồng gió thổi qua căn bếp.
RẦM!
Cánh cửa dẫn ra hành lang đóng sập lại. Mấy cái chảo trên tường rung lên leng keng.
Pekko và Tomi chạy tới giật tay nắm cửa. Nhưng… cửa không mở được.
Nụ cười của hai cậu bé lập tức biến mất.
– Chúng ta bị nhốt rồi! – Pekko nói.
Miika bực lắm.
– Thôi ngay đi! Em muốn quay lại với mọi người!
RẦM!
Cánh cửa dẫn ra hành lang đóng sập lại. Mấy cái chảo trên tường rung lên leng keng.
Pekko và Tomi chạy tới giật tay nắm cửa. Nhưng… cửa không mở được.
Nụ cười của hai cậu bé lập tức biến mất.
– Chúng ta bị nhốt rồi! – Pekko nói.
Miika bực lắm.
– Thôi ngay đi! Em muốn quay lại với mọi người!
IMG_3552.jpeg
Pekko bỗng nghiêm túc.
– Miika… xin lỗi vì bọn anh đã dọa em. Nhưng chuyện cánh cửa bị kẹt này thì không nằm trong kế hoạch đâu.
Tomi lo lắng:
– Có khi tay nắm cửa phía bên kia bị rơi mất rồi?
Miika bắt đầu thấy sợ. Bị nhốt trong nhà bếp của trường giữa đêm!
Miika đập mạnh vào cửa.
– Thầy ơi! Thầy đến mở cửa cho bọn con với!
– Cứu với! – Pekko cũng hét.
– Miika… xin lỗi vì bọn anh đã dọa em. Nhưng chuyện cánh cửa bị kẹt này thì không nằm trong kế hoạch đâu.
Tomi lo lắng:
– Có khi tay nắm cửa phía bên kia bị rơi mất rồi?
Miika bắt đầu thấy sợ. Bị nhốt trong nhà bếp của trường giữa đêm!
Miika đập mạnh vào cửa.
– Thầy ơi! Thầy đến mở cửa cho bọn con với!
– Cứu với! – Pekko cũng hét.
IMG_3553.jpeg
Nhưng không ai nghe thấy. Ngoài hành lang im phăng phắc.
Tomi thở dài:
– Chắc bọn mình sẽ chết đói mất.
– Đừng nói linh tinh! – Pekko đáp. – Đây là nhà bế…
Pekko chưa nói hết câu thì… Keng!
– Cái gì vậy? – Tomi thì thầm.
– Không phải tớ đâu – Pekko nói.
Miika cố nói như đang đùa:
– Chắc là… con ma trong trường đấy.
Nhưng lần này Pekko và Tomi không còn cười nữa.
Tomi thở dài:
– Chắc bọn mình sẽ chết đói mất.
– Đừng nói linh tinh! – Pekko đáp. – Đây là nhà bế…
Pekko chưa nói hết câu thì… Keng!
– Cái gì vậy? – Tomi thì thầm.
– Không phải tớ đâu – Pekko nói.
Miika cố nói như đang đùa:
– Chắc là… con ma trong trường đấy.
Nhưng lần này Pekko và Tomi không còn cười nữa.
IMG_3554.jpeg
👀 Có gì trong bếp vậy?
Bỗng nhiên… cánh cửa tủ lạnh tự mở ra!
Như thể có một bàn tay vô hình đang kéo tay nắm.
Ánh sáng từ trong tủ lạnh hắt ra. Miika nín thở.
Rồi lại có tiếng keng… keng…
Miika nhìn lên tường. Những chiếc chảo đang đung đưa và va vào nhau.
– Áaaa! – Pekko kêu lên rồi ép sát người vào tường.
Như thể có một bàn tay vô hình đang kéo tay nắm.
Ánh sáng từ trong tủ lạnh hắt ra. Miika nín thở.
Rồi lại có tiếng keng… keng…
Miika nhìn lên tường. Những chiếc chảo đang đung đưa và va vào nhau.
– Áaaa! – Pekko kêu lên rồi ép sát người vào tường.
IMG_3555.jpeg
Miika nói:
– Em cứ tưởng con ma trong trường chỉ là chuyện đùa thôi.
Tất cả những chuyện này làm Miika căng thẳng quá rồi.
Pekko và Tomi đồng thanh:
– Bọn anh cũng nghĩ thế!
Bỗng một bóng đen bước ra trước tủ lạnh.
Một giọng trầm vang lên:
– Pekko! Tomi! Trông hai đứa xanh mặt quá nhỉ?
Rồi bóng đen bật cười.
Miika thở phào nhẹ nhõm.
Là thầy giáo!
– Em cứ tưởng con ma trong trường chỉ là chuyện đùa thôi.
Tất cả những chuyện này làm Miika căng thẳng quá rồi.
Pekko và Tomi đồng thanh:
– Bọn anh cũng nghĩ thế!
Bỗng một bóng đen bước ra trước tủ lạnh.
Một giọng trầm vang lên:
– Pekko! Tomi! Trông hai đứa xanh mặt quá nhỉ?
Rồi bóng đen bật cười.
Miika thở phào nhẹ nhõm.
Là thầy giáo!
IMG_3556.jpeg
😄 Một đêm nhớ đời
Pekko ngạc nhiên:
– Thầy vào đây bằng cách nào vậy?
Thầy giáo cười:
– Qua phòng chứa thức ăn. Thầy phải đi tìm hai cậu nhóc nghịch ngợm này chứ!
– Nào, bây giờ quay lại phòng thể dục thôi.
Miika nghĩ: Đúng là một trải nghiệm kinh khủng!
Nhưng cũng có một điều tốt.
Sau chuyện này, chắc Pekko và Tomi sẽ không dám dọa Miika thêm lần nữa đâu.
Ít nhất là… không phải ngay lập tức!
– Thầy vào đây bằng cách nào vậy?
Thầy giáo cười:
– Qua phòng chứa thức ăn. Thầy phải đi tìm hai cậu nhóc nghịch ngợm này chứ!
– Nào, bây giờ quay lại phòng thể dục thôi.
Miika nghĩ: Đúng là một trải nghiệm kinh khủng!
Nhưng cũng có một điều tốt.
Sau chuyện này, chắc Pekko và Tomi sẽ không dám dọa Miika thêm lần nữa đâu.
Ít nhất là… không phải ngay lập tức!
IMG_3557.jpeg
Hết