📚 Truyện đọc cho bé

Bản tiếng Việt dễ đọc thành tiếng, giữ nguyên các tên Phần Lan.

🚲 Kẻ trộm xe đạp

Hôm nay là một ngày hè thật đẹp.

RafiTea đang trên đường đến công viên phiêu lưu.

Bỗng Tea cảm thấy có ai đó va vào mình.

Có người đã giật mất ba lô của Tea!

Tên trộm phóng đi trên một chiếc xe đạp.

“Đứng lại! Dừng lại!” Tea hét lên rồi chạy theo.

Nhưng chiếc xe đạp nhanh hơn nhiều.

Ôi không!

Hai bạn nhìn quanh, nhưng chẳng thấy ai có thể giúp cả.

Rafi lấy điện thoại ra.

Cậu định gọi cảnh sát.

“Đến lúc cảnh sát tới thì tên trộm đã chạy xa mất rồi!” Tea vừa khóc vừa nói.

Mà những lối đi nhỏ trong công viên cũng quá hẹp, xe cảnh sát lớn không thể chạy vào được.

Ngay lúc đó, có một người đi xe đạp phóng vụt qua.

Lại một tên trộm nữa sao?

Người này đội mũ bảo hiểm, mặc quần đạp xe màu đen và áo phông xanh đậm.

Trên lưng áo có chữ gì đó.

Nhưng ông ấy đạp nhanh quá nên hai bạn không đọc được.

“Ông ấy đang đuổi theo tên trộm!” Tea reo lên.

Đúng rồi!

“Nhanh lên!” Rafi cổ vũ người đàn ông.

Người đi xe đạp ngày càng đến gần tên trộm.

Nhưng khoảng cách vẫn còn khá xa.

Liệu ông ấy có bắt kịp tên trộm ba lô không nhỉ?

Bỗng một chiếc xe đạp thứ ba xuất hiện.

Người đó chặn ngay phía trước tên trộm.

Tên trộm liền lao xe xuống bãi cỏ.

Bánh xe của hắn đụng phải rễ cây.

Chiếc xe chao đảo.

Rồi tên trộm bay khỏi yên xe và ngã sấp xuống đất.

Tên trộm cố bò về phía chiếc xe đạp.

Nhưng những người đuổi theo đã tới nơi.

Một người còng tay tên trộm.

Người kia nhặt ba lô của Tea lên.

Rafi và Tea vẫn còn đang ngạc nhiên thì người đàn ông đi xe đạp tiến lại gần.

“Đây có phải ba lô của cháu không?” ông ấy hỏi.

“Đúng ạ!” Tea nói. “Cảm ơn chú! Cảm ơn chú! Cảm ơn chú!”

Bây giờ hai bạn mới nhìn rõ chữ trên áo của ông ấy.

POLIISI! — CẢNH SÁT!

“Cảnh sát đi xe đạp thật là ngầu!” Tea và Rafi cùng nghĩ.

↑ Về mục lục

🏠 Hàng xóm mới

Joose sống ở số 7 phố Vinttikatu.

Ngôi nhà bên cạnh đã bỏ trống từ lâu.

Ít nhất thì trước đây là như vậy.

Nhưng hôm nay, Joose nghe thấy tiếng động phát ra từ ngôi nhà đó.

Có ai sắp chuyển đến ở sao?

Joose nghĩ: “Có hàng xóm mới thì vui biết mấy!”

Cậu hy vọng nhà mới sẽ có một bạn nhỏ để cùng đá bóng… hoặc cùng chơi trò cảnh sát bắt trộm.

Khi lớn lên, Joose muốn trở thành cảnh sát.

Vì thế đây là trò chơi cậu thích nhất.

Chỉ còn thiếu một tên trộm thật sự thôi.

Nhưng biết đâu sau này cậu sẽ gặp!

Có thể là ngay với người hàng xóm mới ấy!

Joose chạy sang nhà bên cạnh.

Ồ, ngôi nhà tối om.

Joose không muốn làm phiền, nên cậu nhìn thử qua cửa sổ.

Ơ!

Bên trong thật sự có người!

Một người đàn ông rất to lớn.

Joose định gõ lên cửa kính… nhưng rồi cậu dừng lại.

Người đàn ông trông có gì đó rất lạ.

Ông ta đang mặc áo khoác. Ngay cả khi ở trong nhà!

Mà bên ngoài trời cũng chẳng lạnh chút nào.

Joose còn nhìn thấy thêm một thứ khác.

Trên tường có treo một chiếc bao giống như bao đựng súng!

Joose không nhìn rõ bên trong có súng hay không.

Cậu co người lại vì sợ.

“Ông ấy cần thứ đó để làm gì nhỉ?”

Lúc đầu Joose chỉ muốn bỏ đi.

Nhưng rồi cậu nghĩ: “Một cảnh sát giỏi thì phải điều tra.”

Joose nhìn qua cửa sổ lần nữa.

Cậu thấy một chiếc túi.

Nó trông giống như một chiếc túi đựng tiền.

Trên sàn còn có một đoạn dây.

Thật đáng ngờ!

“Cái gì ở cạnh cái xô kia vậy?”

Nó trông giống một chiếc mặt nạ.

Người đàn ông rõ ràng đang giấu thứ gì đó!

Joose nghĩ:

“Có phải là vụ cướp ngân hàng không?”

“Hay là bắt cóc?”

“Người đàn ông này không sống ở đây.”

“Đây chắc là chỗ ẩn náu của ông ta!”

“Một hang ổ của tên trộm thật sự!”

Joose quyết định ngăn chặn kế hoạch của người đàn ông.

Cậu lén đi ra sau những thùng rác rồi gọi 112.

Joose kể cho cảnh sát tất cả những gì mình đã nhìn thấy.

Chẳng bao lâu sau, hai xe cảnh sát chạy tới.

Đèn trên xe nhấp nháy, nhưng không bật còi hú.

“Cháu là người gọi cho chúng tôi phải không?” một cảnh sát hỏi.

Joose gật đầu.

“Cháu cứ ở yên trong chỗ nấp nhé,” cảnh sát nói. “Người đàn ông có vũ khí có thể rất nguy hiểm.”

Từ chỗ nấp, Joose vẫn nhìn thấy mọi thứ rất rõ.

Chẳng bao lâu, các cảnh sát bấm chuông cửa.

Người đàn ông mở cửa.

Bị bắt tại trận rồi!

Nhưng chuyện gì xảy ra vậy?

Người đàn ông lấy một thứ gì đó ra.

Rồi mọi người bỗng bật cười!

Một cảnh sát gọi Joose lại gần.

“Đây là người hàng xóm mới của cháu đấy!” cảnh sát giới thiệu.

Người đàn ông đưa thẻ của mình ra.

Ôi!

Joose quên mất rằng cảnh sát không phải lúc nào cũng mặc đồng phục.

Người đàn ông hoàn toàn không phải tội phạm.

Ông ấy là một thanh tra cảnh sát!

Joose đỏ mặt vì ngượng.

“Cháu xin lỗi…” cậu lí nhí.

Người thanh tra cười với Joose:

“Bây giờ chú mới biết cảm giác thế nào khi cảnh sát đứng trước cửa nhà mình!”

“Nhưng cháu đã hành động rất dũng cảm đấy.”

Phù!

May quá, người đàn ông không giận.

“Cháu có muốn vào giúp chú không?” người hàng xóm hỏi và chỉ vào phòng khách.

“Đồ để sơn nhà đã chuẩn bị hết rồi!”

À!

Thì ra những món đồ đáng ngờ kia đều là đồ dùng để sửa và sơn nhà.

“Được ạ!” Joose reo lên.

Và cậu hy vọng người thanh tra sẽ kể cho mình nghe những vụ án thú vị nhất.

↑ Về mục lục

🐶 Rolle tìm được chủ

Chó mẹ Telle có năm chú chó con.

Một trong số đó là Rolle.

Rolle rất mong có một người chủ.

Một ông chủ cũng được.

Một bà chủ cũng được.

Mỗi ngày có nhiều người đến rồi lại đi.

Họ ngắm nghía những chú chó con và vuốt ve từng bé.

Rolle vẫy đuôi rất nhiệt tình… nhưng cậu buồn vì chẳng ai chọn mình.

“Tại sao không ai chọn con nhỉ?”

Chó mẹ Telle an ủi:

“Con là chú chó giỏi nhất mà! Rồi sớm thôi sẽ đến lượt con.”

Ngày hôm sau, Visa đến.

Anh ngồi xuống sàn cạnh những chú chó con.

Những chú chó khác vẫn tiếp tục chơi.

Nhưng Rolle cứ nhìn Visa mãi.

Và Rolle lập tức thích anh.

Cậu đưa mũi lại gần ngửi.

Visa có mùi thật dễ chịu!

Rolle nghĩ: “Chính là người này! Không thể là ai khác!”

Visa cúi xuống gần Rolle.

“Anh đang tìm một người bạn chó. Không biết em có phải là người bạn phù hợp không nhỉ?”

Rolle vẫy đuôi lia lịa.

Visa lấy trong ba lô ra một quả bóng nhỏ màu đỏ.

Anh ném quả bóng đi.

Rolle lập tức chạy theo và ngoạm bóng vào miệng.

Rồi Rolle mang bóng trở lại cho Visa.

Visa vuốt ve Rolle.

Ôi, thích quá!

Visa ngồi xổm xuống rồi bật người đứng lên.

Rolle cũng làm y hệt.

Visa nằm xuống sàn rồi lăn tròn.

Rolle cũng bắt đầu lăn theo.

Sau đó Rolle còn liếm lên mặt Visa nữa!

Visa cười: “Anh cũng thích em!”

Rồi anh đứng dậy.

Anh cầm một thứ đặt ngay dưới mũi Rolle.

Đó là một khúc xương.

Sau đó Visa rời khỏi phòng.

Ơ?

Sao anh ấy lại mang khúc xương đi theo?

Rolle chẳng hiểu gì cả.

Cùng lúc đó, Visa gọi Rolle từ căn phòng bên cạnh.

Rolle chạy sang.

Nhưng rồi cậu dừng lại suy nghĩ.

Visa muốn mình làm gì nhỉ?

Và khúc xương đâu mất rồi?

Rolle bắt đầu ngửi xung quanh.

“Chắc nó phải ở đâu đó quanh đây!”

A!

Ở kia! Dưới tấm thảm!

Rolle dùng hai chân trước cào tấm thảm.

Cào, cào, cào…

Cuối cùng cậu tìm thấy khúc xương!

Ôi không!

Cậu cũng làm bong ra một đống sợi nhỏ từ tấm thảm.

Rolle cúi đầu buồn bã.

“Có phải mình làm hỏng hết mọi chuyện rồi không?”

Visa bật cười:

“Lỗi của anh! Anh giấu khúc xương kỹ quá!”

Visa xoa đầu chú chó con.

“Em làm rất giỏi!”

Rolle nghiêng đầu nhìn anh.

Visa nói:

“Anh đang tìm đúng một chú chó như em!”

Rolle vểnh tai lên.

“Chúng ta làm bạn nhé?” Visa hỏi.

Visa đưa tay ra.

Rolle đặt một chân lên tay anh.

Sau đó Visa đi lấy một thứ.

Đó là… chiếc mũ cảnh sát của anh!

Visa đội chiếc mũ lên đầu Rolle.

Thế là Rolle trở thành…

chó cảnh sát!

Quả là đáng để chờ đợi!

↑ Về mục lục

🐴👮 Cảnh sát cưỡi ngựa

Nina háo hức đến mức gần như không thể đứng yên.

Cô bé đang cùng bố và em trai Nooa đến sân vận động xem trận bóng của đội mình yêu thích.

Ở sân vận động đông nghịt người.

Mọi người chen nhau đi về phía lối vào.

Nooa than:

“Con chẳng nhìn thấy gì cả!”

Ai cũng cao hơn cậu.

Bố hỏi:

“Thế con muốn nhìn thấy gì?”

“Cầu thủ con thích nhất!” Nooa nói.

Nina cười:

“Anh ấy đâu có đi vào bằng lối này!”

Nhưng Nooa không tin chị.

Cậu quyết định tự đi tìm cầu thủ mình yêu thích.

Và chỉ trong chớp mắt…

Nooa đã biến mất giữa đám đông!

“Nooa, quay lại đây!” bố hốt hoảng gọi.

“Nooa! Em ở đâu?” Nina hét lên.

Hai bố con nhìn khắp nơi để tìm cậu bé.

Xung quanh quá đông người và rất ồn ào.

Bố không biết phải làm gì.

Nina cũng bắt đầu lo.

Nhưng cô bé còn thấy bực nữa.

Nếu cứ thế này, cả nhà sẽ bị muộn mất trận đấu!

Bố quyết định:

“Bố sẽ gọi cảnh sát!”

Nina hơi nghi ngờ.

“Cảnh sát thì làm sao tìm được Nooa?”

“Chẳng lẽ chú cảnh sát có thể nhìn qua đầu tất cả mọi người sao?”

Bỗng Nina nhìn thấy một nữ cảnh sát.

Cô ấy đang ngồi trên lưng ngựa!

Nina kéo bố chạy đến chỗ cô cảnh sát.

“Cô giúp chúng cháu tìm Nooa với ạ!”

Hai bố con đưa cho cảnh sát xem ảnh của Nooa.

Cô cảnh sát gật đầu.

Rồi cô từ từ cưỡi ngựa đi giữa đám đông.

“Nooa! Cháu ở đâu?” cô gọi lớn.

Ngồi trên lưng ngựa, cô có thể nhìn thấy rất xa.

Mọi người cũng tự động nhường đường.

Thậm chí họ còn giúp gọi nữa:

“Nooa!”

“Nooa!”

Tiếng gọi vang lên từ khắp nơi.

Bỗng một chàng trai trẻ hét lên:

“Ở đây này!”

Cô cảnh sát nhìn thấy Nooa.

Cô nhấc cậu bé lên và đặt cậu ngồi phía trước mình trên lưng ngựa.

Nooa được đưa trở về thật oách…

bằng ngựa cảnh sát!

Bố ôm chầm lấy con trai.

Nina nghĩ: “Đúng là như vậy mà.”

Nooa nghịch ngợm như thế… mà cuối cùng còn được thưởng nữa chứ!

Nina vuốt ve chú ngựa cảnh sát.

“Lần sau mình cũng muốn được cưỡi ngựa!” cô bé nghĩ.

↑ Về mục lục